湘竹箫歌为赵红林赋

(明代)王汝玉

君家洞箫天下奇,碎红乱点香淋漓。浓如红砂沁冰肌,淡似猩血凝璚枝。

持来世人莫能识,疑是秦王女儿之所贻。几回吹向霜江晓,皓月不明风悄悄。

一声卷入碧云中,惊散飞鸿落天表。君不见重华去兮归路遥,二女泣向湘江皋。

江皋之竹竹间泪,万古千年长不消。我将挟君携此同上黄鹤楼,醉弄一曲离鸾秋。

曲终飞度洞庭去,试听苍梧猿夜愁。

《湘竹箫歌为赵红林赋》拼音标注

xiāng zhú xiāo gē wèi zhào hóng lín fù
jūn jiā dòng xiāo tiān xià qí,
sùi hóng luàn diǎn xiāng lín lí。
nóng rú hóng shā qìn bīng jī,
dàn sì xīng xiě níng qióng zhī。
chí lái shì rén mò néng shì,
yí shì qín wáng nv̌ ér zhī suǒ yí。
jī húi chūi xiàng shuāng jiāng xiǎo,
hào yuè bù míng fēng qiǎo qiǎo。
yī shēng juàn rù bì yún zhōng,
liáng sàn fēi hóng luò tiān biǎo。
jūn bù jiàn zhòng huá qù xī gūi lù yáo,
èr nv̌ qì xiàng xiāng jiāng gāo。
jiāng gāo zhī zhú zhú jiān lèi,
wàn gǔ qiān nián cháng bù xiāo。
wǒ jiāng xié jūn xié cǐ tóng shàng huáng hè lóu,
zùi nòng yī qū lí luán qīu。
qū zhōng fēi dù dòng tíng qù,
shì tīng cāng wú yuán yè chóu。