东坡画竹为周仲辉题
(明代)王汝玉
眉山一代称文雄,落笔往往凌长虹。时将书法作画法,墨花洒出皆神工。
一枝老干欺霜雪,数叶翛翛更清绝。俨如端笏立朝时,馀子纷纷莫能折。
至今看画精爽生,恍疑玉局攀云軿。诗成拜写发长叹,南山一带横空青。
《东坡画竹为周仲辉题》拼音标注
dōng pō huà zhú wèi zhōu zhòng hūi tí
méi shān yī dài chēng wén xióng,
luò bǐ wǎng wǎng líng cháng hóng。
shí jiāng shū fǎ zuò huà fǎ,
mò huā sǎ chū jiē shén gōng。
yī zhī lǎo gān qī shuāng xuě,
shù yè xiāo xiāo gèng qīng jué。
yǎn rú duān hù lì zhāo shí,
yú zǐ fēn fēn mò néng zhé。
zhì jīn kàn huà jīng shuǎng shēng,
huǎng yí yù jú pān yún píng。
shī chéng bài xiě fā cháng tàn,
nán shān yī dài héng kōng qīng。
- 上一篇:湘竹箫歌为赵红林赋
- 下一篇:顾慎画为徐子信题二首 其二