题李仲孙佩轩

(宋代)刘才邵

华堂压云排柱磶,堂背开轩看青璧。镂螭石斗贮芳根,绿叶裁云净如拭。

秋风吹空夜正凉,曲琼挂帘放香入。小鞋踏月傍幽丛,雾气笼寒髻鬟湿。

主人才具超常流,竟体芳香非外袭。不应便尔学纫兰,芰制荷衣向泉石。

诏书屡下言路开,黼坐忧勤方仄席。绿章闻早叩天关,坐使青云生咫尺。

垂绅鸣玉近瑶墀,旧隐烟霞从寂寂。却须为续北山移,细说幽芳恨轻掷。

《题李仲孙佩轩》拼音标注

tí lǐ zhòng sūn pèi xuān
huá táng yā yún pái zhù xì,
táng bèi kāi xuān kàn qīng bì。
lòu chī shí dǒu zhǔ fāng gēn,
lv̀ yè cái yún jìng rú shì。
qīu fēng chūi kōng yè zhèng liáng,
qū qióng guà lián fàng xiāng rù。
xiǎo xié tà yuè bàng yōu cóng,
wù qì lóng hán jì huán shī。
zhǔ rén cái jù chāo cháng líu,
jìng tǐ fāng xiāng fēi wài xí。
bù yìng biàn ěr xué rèn lán,
jì zhì hé yī xiàng quán shí。
zhào shū lv̌ xià yán lù kāi,
fǔ zuò yōu qín fāng zè xí。
lv̀ zhāng wén zǎo kòu tiān guān,
zuò shǐ qīng yún shēng zhǐ chǐ。
chúi shēn míng yù jìn yáo chí,
jìu yǐn yān xiá cóng jì jì。
què xū wèi xù běi shān yí,
xì shuō yōu fāng hèn qīng zhí。