题琴风亭
(宋代)刘才邵
丝桐能写风入松,争如种松挽松风。苍髯玉骨已奇绝,清音激越还无穷。
宫商一日古意淡,坐使瘦筝惭未工。快哉此景不可负,时邀佳客倾金钟。
《题琴风亭》拼音标注
tí qín fēng tíng
sī tóng néng xiě fēng rù sōng,
zhēng rú zhǒng sōng wǎn sōng fēng。
cāng rán yù gǔ yǐ qí jué,
qīng yīn jī yuè huán wú qióng。
gōng shāng yī rì gǔ yì dàn,
zuò shǐ shòu zhēng cán wèi gōng。
kuài zāi cǐ jǐng bù kě fù,
shí yāo jiā kè qīng jīn zhōng。